Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Bất động sản sẽ lên giá?

Người đăng: Vtv12 10/10/18 0 nhận xét

(Cảnh báo: Cái tít "Bất động sản sẽ lên giá" mang 99% thông tin, 1% còn lại vừa không đủ dẫn chứng vừa củ chuối và gây bực mình)
Trong loạt tút "Các miếng đòn mà mỗi bên đã và sẽ đưa ra"
Donald Trump đang thực thi cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc. Bản chất sâu xa của cuộc chiến nằm ở chỗ, với phương thức sản xuất ưu việt Trung Quốc đang là quốc gia có nền kinh tế phát triển mạnh và ổn định nhất thế giới.
Phương thức sản xuất này là sự cải tiến biện pháp của Lenin nhằm thực thi việc kế hoạch hóa tổng thể thượng tầng nền kinh tế nhưng vẫn cho phép tự do cạnh tranh đối với các thành phần kinh tế tư nhân. Do phải cạnh tranh khốc liệt nên người dân bị vắt kiệt sức lao động và vì thế không có chuyện ai đó chây lười như trong phương thức Bao Cấp. Phần kinh tế thượng tầng kiến trúc, ước tính chiếm khoảng 60%, không hoạt động theo nguyên lý thị trường. Nó thực chất là hàng đổi hàng, và vì thế đòn tấn công dựa trên công cụ tài chính không phát huy tác dụng. Bản chất sâu xa của sức mạnh kinh tế Trung Quốc nằm ở chỗ, một mặt do bị cạnh tranh khốc liệt mà nó huy động tối đa nguồn lực của con người, mặt khác do có được kế hoạch hóa mà chi phí thị trường và chi phí điều hành giarm. Giá hàng hóa cùng tính năng của Trung Quốc rẻ và chỉ bằng phân nửa của Mỹ. Như vậy theo nguyên lý tự do cạnh tranh của Marx thì kinh tế Mỹ sẽ phải sụp đổ.
Đã từ những năm 2008 Trung Quốc đã thực thi kế hoạch giảm tốc độ tăng trưởng quá nóng và tái định hướng từ kinh tế xuất khẩu vào vào kinh tế nội địa. Việc làm này về hình thức là để tránh cuộc tấn công kinh tế bằng các công cụ thị trường như hiện nay Donald Trump đang thực thi. Tuy nhiên xét về bản chất không phải như vậy. Nền kinh tế Tư Bản luôn lấy lợi nhuận tối đa làm trọng, nền kinh tế XHCN luôn lấy tiêu chí phục vụ con người làm trọng. Thay vì tiếp tục đầu tư làm lũng đoạn thị trường thế giới, Trung Quốc đã dồn vốn vào xây dựng và phát triển hạ tầng ở các khu vực rộng lớn như Tân Cương, Tây Tạng. Trung Quốc cũng đầu tư tư bản vào việc phát triển hạ tầng ở nhiều nơi trên thế giới. Phân tích như vậy để thấy sự ưu việt về phương thức sản xuất thông minh hơn mọi sự tính toán cá nhân, cho dù là của võ sĩ Donald Trump.
Những phân tích trên cho thấy các đòn đánh của Trump thực chất không gây tác hại lớn đến nền kinh tế Trung Quốc. Đòn đánh của Donald Trump là áp thuế lên tất cả các mặt hàng của Trung Quốc vào Mỹ. Nói một cách nôm na nó tương đương như việc bắt người Hà Nội nhịn ăn sáng để giết chết mấy cha bán phở. Thoạt nhìn vẻ bên ngoài là làm cho cán cân thương mại Mỹ-Trung cân bằng, nhưng về bản chất sâu xa đòn đánh của Donald Trump là làm cho mối quan hệ kinh tế thế giới bị đảo lộn. Một sự thay đổi không nhiều do giá bị thay đổi nhưng khiến cho các hợp đồng kinh tế bị hủy bỏ. Và điều này dẫn đến việc dòng tài chính bị đảo lộn.
Những điều trên có thể được hình dung như việc "một người dùng sức tay điều chỉnh loạn cái đồng hồ thông báo tín hiệu đèn giao thông xanh-đỏ sẽ khiến cho mạng lưới giao thông đô thị bị rơi vào khủng hoảng". Hệ thống hợp đồng kinh tế của cả thế giới bị tê liệt dưới cái vảy tay nhẹ nhàng của Donald Trump. Tuy nhiên, một thành phố bị tắc nghẽn giao thông thì các xe cứu thương hay xe của Donald Trump cũng dừng. Kinh tế nước Mỹ là dựa 100% vào nguyên lý tự điều tiết của thị trường tự do và vì thế Mỹ sẽ là nơi chịu ảnh hưởng về lâu về dài. Phần thị trường tự do cạnh tranh dựa trên công cụ tài chính tiền tệ của Trung Quốc chỉ chiếm có 40% và tức là sự thiệt hại kinh tế không lớn như của Mỹ. Để duy trì quan hệ sản xuất dựa trên các hợp đồng kinh tế, Trung Quốc và tất cả các nước sẽ phải thay đổi tỷ giá đồng tiền của mình. Một phần dòng tài sản dạng tiền sẽ đổ vào vàng và bất động sản. Thị trường tiền tệ thế giới sẽ sôi động do có những biến động lớn, có thể dự đoán được xu thế. Như vậy những nước dựa trên có chế thị trường có đồng nội tệ yếu sẽ bị chảy máu kinh tế trên sàn giao dịch tiền tệ.
Việt Nam là một quốc gia hội nhập sâu vào kinh tế thế giới dưới dạng quan hệ kinh tế thị trường. Việt Nam cũng là quốc gia có đồng nội tệ yếu. Như vậy kinh tế Việt Nam sẽ chịu ảnh hưởng tiêu cực từ đòn đánh của Donald Trump. Quan hệ sản xuất dựa trên các hợp đồng sẽ bị phá vỡ do mất cân bằng về giá mua và bán. Việt Nam buộc phải phá giá đồng nội tệ. Với hy vọng hy sinh quyền lợi để cứu vớt quan hệ, một dòng tiền rất lớn sẽ chảy ra nước ngoài do phải bù lỗ để cứu vớt các hợp đồng ngoại. Trong bối cảnh sôi động của thị trường tiền tệ thế gới, những khoản nợ nước ngoài có nguy cơ chuyển thành các khối "u ác tính". Như vậy với việc phá vỡ đồng nội tệ giá vàng và giá bất động sản sẽ tăng nhanh.

Nguồn:

Rất nhiều kẻ "cờ ngoài bài trong" và đưa ra những lời thóa mạ, kiểu như con tốt mày ngu, mày phải bắt chước con ngựa. Thế rồi chửi nhau và thậm chí đánh nhau.
Cuộc sống chỉ có vậy, đó là cái gương soi mà mọi người sẽ nhận ra chúng ta là ai, và nếu khéo ra thì mỗi người cũng có thể nhận ra bản thân. Khi nhận xét về các sự việc chính trị thế giới mà giữ lối hành xử chém giết nhau như vậy là chết.
Sự kiện thế này.
Chiều 18/9, Bộ Quốc phòng Nga cho biết, tốp F-16 của Israel đã “núp” sau chiếc IL-20 của Nga khi chiếc máy bay tác chiến điện tử này đang hạ cánh. Kết quả là chiếc Il-20, với bề mặt phản xạ hiệu dụng lớn hơn F-16, đã bị tổ hợp tên lửa S-200 bắn hạ”.
Sự kiện xảy ra khi Nga và quân đội Syria đang đẩy mạnh tấn công Idlib -- một khu vực có sự hậu thuẫn của Nato.
Bộ Quốc phòng Nga đánh giá hành động của Israel là “thù địch” và Nga có quyền đáp trả “hành động vô trách nhiệm của Israel khiến 15 quân nhân Nga thiệt mạng”.
Tối 18.9, Vladimir Putin đã điện đàm với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu. Ông kêu gọi Israel tránh những sự cố như vậy trong tương lai và nói rằng những nỗ lực quân sự của Tel Aviv tại Syria vi phạm chủ quyền của nước này.
Thế rồi nhiều người đi đến mạt sát nào là Putin có tội kìm hãm nước Nga, nào là Nga Lợn, càng ngày càng tụt hậu.
Dẫu Putin có là ai thì chúng ta cũng không được hưởng lợi gì từ ông ấy. Chúng ta tự làm lấy mà ăn. Putin không gây hại cho chúng ta là tốt rồi. Và ngay cả khi Putin có gây hại cho chúng ta hay cho bất kể ai, chúng ta cũng nên hiểu đó là bàn cờ, chúng ta cũng như ông ấy đều chỉ là các con cờ. Sự khác biệt chỉ là các con cờ thì có con là tốt, có con là ngựa, có con thì là hậu...Vậy khi còn đang trong cõi đời này thì nên bình tĩnh mà xem xét.
Chưa nói gì đến những thứ cao siêu, tạm căn cứ vào sự kiện thì Putin đã đối mặt với những cú "vả" điếng người ngay từ những ngày đầu nhậm chức. Ngày ấy Putin phải ngậm đắng nuốt cay mà xử vụ nổ tầu ngầm nguyên tử Kursk khiến toàn bộ 118 thủy thủ thiệt mạng. Chúng ta thường muốn nghe về một sự thật "nào đó" về vụ nổ, trong khi Putin hiểu được sự thật nằm ở chỗ quân đội Nga khi ấy kém cỏi cả về trang thiết bị lẫn kỷ luật. Và như vậy sự thật được giải thích theo cách có lợi nhất, bởi cái mà Putin muốn là thời gian. Với nhiều người thời gian có thể là không có giá trị, với những người có năng lực như Putin thì khác.
Sự kiện Thổ Nhĩ Kỳ bắn rơi Su-24 cũng là một cú vả điếng người vào mặt, thứ mà Putin gọi là đâm dao sau lưng. Việc bắn rơi chiếc Su-24 là NATO chỉ cho Nga thấy công nghệ tàng hình của Nga có vấn đề. Ở vào địa vị của Putin thì chúng ta sẽ cư xử thế nào? Chúng ta sẽ động binh đánh Thổ hay chúng ta quy hàng. Công nghệ lạc hậu là đương nhiên, bởi Nga bị cấm vận. Vậy cái mà Nga cần lại là thời gian. Tuy nhiên để bảo đảm cho cuộc chiến tạo thế đứng chiến lược ở Địa Trung Hải thì thời gian không phải là thứ được phép vi phạm. Giải pháp mà Putin đã làm là gây ra phản đảo chính, thay đổi toàn bộ hệ tống cảnh sát và quân đội của Thổ. Việc làm này khiến cho mối quan hệ hữu cơ vốn có giữa Thổ và NATO rơi vào hình thức chủ nghĩa. Và đó là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến của thắng lợi Nga trên chiến trường Syria trong thời gian qua.
Sự kiện IL-20 cũng có bản chất tương tự khi mà thắng lợi của Nga trên chiến trường Syria quá lớn. Chúng ta chưa biết Putin sẽ dẫn dắt cuộc chơi ra sao, nhưng tôi tin rằng ông ấy sẽ tìm ra. Ông ấy là một nhà chính khách. Ông ấy chơi cờ, những hy sinh là điều cần thiết để có được các tình huống tốt hơn.
Sự kiện chiến tranh thương mại Mỹ-Trung chắc cũng không nằm ngoài tầm đàm đạo "cờ ngoài bài trong". Có rất nhiều người hả hê với các động tác áp thuế của Trump. Nếu suy nghĩ kỹ hơn một chút chúng ta thấy sự vật đã được người đời nói tới từ lâu. Marx đã nói rất rõ phương thức sản xuất ưu việt hơn -- tức sản xuất với giá rẻ hơn, sẽ chiến thắng. Bản chất xã hội Mỹ và Tây Âu dựa trên quan điểm "Xã hội là môi trường phục vụ cho cá nhân"; trong khi Marx-Angen nói "Xã hội loài người là dạng tồn tại thứ 5 của vật chất" -- tức là con người chỉ là một tế bào trong cái cơ thể là xã hội. Marx-Angen không chém gió, họ có chứng minh đàng hoàng. Luận điểm của họ là sức sản xuất thì phụ thuộc vào quan hệ sản xuất. Và quan hệ sản xuất của Trung Quốc thì ưu việt hơn bởi dựa trên bản chất sở hữu cộng sản mà họ quản lý được xã hội -- cả về nhu cầu cũng như phân phối lưu thông.... Không ít người lên giọng chửi Tập là độc tài, là bóp chết dân chủ khi quản lý con người. Thật ra, quản lý xã hội thì tất cả các nước đều làm, có điều sự quản lý ấy có chuyển hóa được thành sức mạnh kinh tế không thì còn phụ thuộc vào phương thức sản xuất.
Việc Trung Quốc tẩn Việt Nam thì nó là phường mất dạy và đương nhiên là trái với ý trời. Còn nếu Việt Nam chúng ta mà khỏe chúng ta cũng không bao giờ tẩn Trung Quốc vì đấy là sự tử tế của chúng ta.... Nhưng nếu có ai cờ ngoài bài trong mà kháy "đéo dám đánh vì sợ" thì chúng ta cũng sẽ tẩn cho Trung Quốc một trận. Việc tẩn này khác với việc Trung Quốc tẩn chúng ta là ở chỗ chúng ta làm việc hợp với ý trời. Chúng ta luôn là tử tế, đéo có thói lừa đảo trộm cắp, nói luôn thế cho nó lành.
Vì đề tài nhạy cảm mà phải nói vong vo như vậy để chúng ta hiểu rằng tất cả chúng ta (lẫn chúng nó) đều vẫn chỉ là các con cờ trên bàn vờ "con nào ngu ngơ thì bị ăn thịt!". Chúng ta cần phải học tập Putin, hãy tìm ra đúng cái kém của chúng ta, đừng sủa nhặng lên mà phải tìm cách vượt ra khỏi khó khăn.
Nói về Tập và Trump, thì chính Lenin là người nhìn ra mọi quy luật và cố gắng áp dụng. Do phải duy trì cạnh tranh nên giá sản xuất xã hội tư bản bị tăng gấp đôi. Lenin hiểu rằng giá thành sản xuất tuân thủ theo quy luật mà Marx đưa ra, bao gồm giá "máy móc và nguyên liệu đầu vào + sức công nhân" không bao gồm chi phí lưu thông cũng như quản lý sản xuất. Thật không may cho Lenin là khi ấy công cụ quản lý xã hội chưa có. Chính hệ thống máy tính và các chương trình xử lý là thứ mà Lenin bị thiếu. Nó là thứ do Mỹ tạo ra nhưng không thể phát huy tác dụng, bởi phương thức sản xuất của Mỹ không cho phép. Trung Quốc gặp may khi thực hiện cuộc cách mạng XHCN trệt để nhưng bị chậm. Phương thức sản xuất của Trung Quốc được phân tầng, tầng bên dưới là tự do cạnh tranh, tầng bên trên là kế hoạch hóa. Với sự thâm nhập của IT, sự quản lý xã hội ngày càng tốt hơn, sản xuất rẻ hơn và đấy là nguyên nhân sinh ra các phản ứng của Trump trên bàn cờ.
Việc lý giải về sự thành công của kinh tế Trung Quốc là do trôm cắp công nghệ này nọ chỉ là trò trẻ ranh, kiến thức ngang ngửa kiểu "thấy động thì sủa".
Cái gọi là thượng tầng và hạ tầng là phải căn vào phương thức sản xuất. Vào những năm 1960 Trung Quốc thực hiện phương thức kế hoạch hóa SX XHCN một cách triệt để (hệ thống bao cấp). Do không thể quản lý được sản xuất cũng như kỷ luật lao động (người dân lười lao động, chiếm các vị trí lãnh đạo để hưởng bao cấp) mà SX ngừng trệ, dân chết đói. Chính người dân TQ nghĩ ra khoán 10, kế hoạch 3,.. và nhà nước buộc phải chấp nhận quyền kinh doanh của người dân. TQ đã phát triển chủ nghĩa Marx và coi thị trường tự do là biện pháp quản lý sản xuất xã hội, không mâu thuẫn với phương thức SX XHCN. Tuy nhiên thị trường tự do chỉ áp dụng cho các thành phần tư nhân (hạ tầng). Khung trao đổi giá trị vẫn do nhà nước khống chế (thượng tầng). Chính vì thế các đòn đánh tài chính từ phía bên ngoài không mấy tác động xấu tới sự phát triển của kinh tế Trung Quốc. Những tác động từ việc tăng thuế của Trump trên thực tế có ảnh hưởng nhưng không lớn như Trump suy tính. Tuy nhiên các đòn đánh từ phái Tập là sẽ phát huy tác động tối đa (vì đặc tính tư nhân hóa). Hiện Trump đang có điểm lợi thế là sở hữu hệ thống thanh toán và hệ thống luật thương mại (cấm vận) quốc tế. Tuy nhiên đây chỉ là các lợi thế tạm thời, bản chất là Tây Âu dang sở hữu một phương thức SX kém hơn..
(Nguồn https://www.facebook.com/nguyenleanh2007/posts/10215594681797427)

Hạnh phúc là hành trình

Người đăng: Tốt đỏ 4/7/14 0 nhận xét

(Sưu tầm)
Chúng ta thường cho rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp và chỉ có ý nghĩa hơn mỗi khi hoàn thành một mục tiêu nào đó: đạt giải cao các kỳ thi, đậu Đại học, xin việc làm vào một công ty nổi tiếng, chinh phục một cô gái, lập gia đình, sinh con v.v…
Sau đó chúng ta luôn phải chịu áp lực, mệt mỏi vì phải cuốn vào những vòng xoáy đó và rồi chúng ta cũng tự nhủ “Rồi mọi chuyện sẽ qua, hạnh phúc sẽ đến”.

Hãy hoàn thiện mình

Người đăng: Tốt đỏ 28/4/14 1 nhận xét

Trên con đường tự hoàn thiện mình, tôi để ý thấy rằng: Những người đủ giàu ít khi họ khoe tiền; Những người đủ trí tuệ, ít khi họ khoe bằng cấp; Những người giàu tình cảm, ít biểu hiện ra ngoài. Còn những người đang trên con đường tìm kiếm những thứ trên, họ thường tìm cách để thể hiện rằng mình đã có tất cả.

1. Đàn ông giàu hay nói tới đi chơi. Đàn ông nghèo hay nói tới công việc.

2. Đàn ông giàu ăn mặc theo sở thích của mình. Đàn ông nghèo ăn mặc theo sở thích của người xung quanh hoặc theo quy định.

3. Đàn ông nghèo dẫn bạn gái vào tiệm sang trọng. Đàn ông giàu dẫn vào tiệm kín đáo.

Dân ta vẫn quan niệm: "Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang". Tại sao có sự đúc kết này?

Xuất phát từ quan niệm dân gian
GS.TS Ngô Đức Thịnh, Giám đốc Trung tâm bảo tồn văn hóa tín ngưỡng cho biết, đó là một quan niệm dân gian, một sáng tạo của nhân dân bắt nguồn từ những câu chuyện về con chó liên quan đến cả một triều đại của Lý Công Uẩn - Vua Lý Thái Tổ. Từ chuyện năm Lý Công Uẩn sinh ra năm Giáp Tuất (974), ở quê ông có con chó đẻ con sắc trắng có đốm lông vàng thành hình chữ "Vương" trên lưng điềm báo năm Tuất sinh người làm Vua và Lý Công Uẩn sau này ngôi rồng... 

Con lại trễ rồi…

Người đăng: Vtv12 18/4/13 0 nhận xét

Lần này về Mỹ, ngoài những họp hành với đối tác, tôi còn phải về để chăm sóc mẹ già. Mẹ tôi đã 94 tuổi, sống với gia đình cô em gái, vẫn rất mạnh khỏe cho đến năm ngoái. Mỗi ngày, bà đi bộ, tập thể dục…cả tiếng, thiền và tụng kinh suốt ngày, nói chuyện minh mẫn, lại còn tự nấu cho mình ăn, vì không thích thức ăn của con cháu. Tôi nhìn bà mà ao ước là qua 90 mình cũng khỏe như vậy.

Cái bẫy chuột

Người đăng: Vtv12 8/3/13 0 nhận xét

Một con chuột nhòm qua kẽ tường xem người nông dân và vợ anh ta đang mở gói gì đó. “Không biết cái hộp đó chứa thức ăn gì nhỉ?” con chuột tò mò. Và rồi nó hoảng hốt nhận ra đó là cái bẫy chuột.
Chạy ra sân nông trang, con chuột loan báo: “Có cái bẫy chuột trong nhà đấy nhé! Có cái bẫy chuột trong nhà đấy nhé!”


● Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

● Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho anh. Vì chính tâm anh không buông xuống nỗi.

● Anh hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

● Anh phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương anh, anh phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.


(cái này rất hay, đọc để hiểu mình và hiểu đời hơn)

"Nhân chi sơ, tính bản thiện", vậy mà trong nhiều trường hợp, bản thân chúng ta cũng trở nên độc ác và vô tình...

6 BÀI HỌC XƯƠNG MÁU

Người đăng: Vtv12 1/6/12 0 nhận xét


--- Bài học 1 ---

Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo.

Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo:

- Tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra .

(Được trích từ bài viết của bạn sakura196 trên ddth)
Vừa rồi trong công ty mình đã xảy ra trường hợp đáng thương tâm.
Một đồng nghiệp của mình đã qua đời trong lúc làm việc vì đột quỵ. Thật khủng khiếp, anh ấy chỉ mới 28 tuổi, và vợ anh ấy đang mang thai. Mặc dù anh ấy có tiền sử bị bệnh tim, nhưng làm việc đến tận 9h đêm trong nhiều ngày liên tiếp rõ ràng là nguyên nhân chính dẫn đến tai nạn đáng tiếc đó.

Một chú thỏ chạy trong rừng bắt gặp một chú chim đang hót véo von trên cây.
Thỏ hỏi: Làm thế nào để có thể hạnh phúc được như bác?
Chim trả lời: Đơn giản thôi, chỉ việc ngồi một chỗ và tận hưởng mọi thứ xung quanh.
Thỏ liền làm theo, nó nằm ệch xuống gốc cây ngắm trời ngắm đất và huýt sáo vang lừng. Chẳng mấy chốc cáo già đến vồ và thịt thỏ.

Kết luận: "Vậy để để có một cuộc sống vô lo vô ưu thì trước tiên bạn phải có một vị trí cao, rất rất cao."

Cái được - mất trong đời không như người ta nghĩ

Khi các bác sĩ tuyên án ung thư, anh đã viết "Ngọn nến", thế còn trận ốm vừa rồi có làm anh giật mình lần nữa về sự hữu hạn của cõi người?

Năm 50 tuổi, tôi bị khối u ở cổ, to bằng diều gà tây, bên cạnh có thêm một cái bằng quả trứng gà, rắn như đá. Bác sĩ chẩn đoán ung thư, cho tôi về nhà với vợ con, suy nghĩ và sau đó quay lại để họ bóc tách khối u rồi xạ trị. Nhưng tôi bảo sẽ không phẫu thuật, các bác sĩ giận lắm, hỏi: "Anh không sợ chết à?", tôi nói: "Không, tôi sống thọ lắm rồi".

Bác sĩ bảo: "Anh 50 mà nói mình sống thọ lắm rồi là sao?". Tôi đùa lại: "Các anh biết một mà không biết mười. Ở Hà Nội có câu: Những người hay ăn hay chơi, sống 30 tuổi bằng người 100. Tôi sống 50 năm là gần 200 tuổi rồi, thành ra như thế là thọ rồi". Bác sĩ bảo: "Tôi chịu cách anh lý luận rồi". Lần đó tôi về tập trị liệu, tập đúng một năm, khối u tự nhiên mất đi.

Trận ốm vừa rồi, tôi biết mình sẽ qua khỏi, vì sau tai biến 10 giờ, nhờ trời thương và các bác sĩ chăm sóc tận tình, tôi đã bình thường trở về. Bây giờ tôi không bị dằn vặt nhiều về ý nghĩa của sự sống, chết, được, mất nữa. Tôi thích một câu của Exenhin: "Chết thì không có gì mới cả, nhưng không có nghĩa là sống thì mới hơn".

Anh luôn giữ được vẻ ung dung của người có sự tĩnh tại bên trong. Nhưng anh còn có một hình ảnh khác: run rẩy, xúc động mỗi lần lên sân khấu hát những bài ca của chính mình. Đặc biệt là bài "Sinh nhật đen", dường như có một vùng sâu thẳm nào đó của anh từng bị đè nén rất nặng?

Ngày xưa tôi được sinh ra ở Phú Thọ. Lúc ấy mẹ tôi tuổi đã lớn, 45 tuổi và cha tôi 57 tuổi nên bà rất xấu hổ về chuyện mang thai. Sinh tôi xong mẹ không dám ra đường, mãi 3 tháng sau bà mới ra ngoài và đi xin giấy khai sinh cho con. Đến ủy ban xã, người ta bảo mẹ tôi: "Chị đến hôm nay thì đề ngày khai sinh hôm nay".

Mẹ tôi bảo: "Nhưng tôi sinh cháu ngày khác". Ông ấy bảo rằng, nếu mẹ tôi không đề ngày này thì thôi không làm giấy khai sinh nữa. Vì thế, sinh nhật tôi thực ra là sinh nhật giả, nên suốt nhiều năm tôi chẳng bao giờ tổ chức.


Mãi đến năm 20 tuổi, tra lịch vạn niên từ ngày âm lịch mà bố ghi lại, tôi mới biết mình sinh ngày 8.7. Ngày sinh nhật thật của mình chẳng ai quan tâm nên tôi luôn thấy rất buồn, cảm thấy nó như sinh nhật đen ấy. Một ngày, tôi đọc được bài thơ của người bạn cũng có tâm sự hệt như mình, tôi đã viết bài hát này. Bài hát là đề tặng cho chính mình vào những ngày rất buồn, khi tôi khoảng ngoài 30 tuổi.

Một kỷ niệm không vui, nhưng anh có cảm thấy đôi khi anh nhìn cuộc sống cũng đôi phần khắc nghiệt hơn người khác?

Tại tôi bị đòn của cuộc đời này sớm quá, không phải ai 14 tuổi cũng bị những cú đòn đau như vậy. Ngày ấy, tôi là học sinh giỏi được trường cử đi học nước ngoài. Tôi hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng khi giám hiệu trường lộ ra chi tiết là nếu không kết nạp đoàn, suất đó sẽ dành cho người khác. Thế là bao nhiêu đoàn viên hy vọng thay thế tôi, vui cho tôi là kiêu căng, suốt ngày chúi mũi vào sách vở, không hòa đồng, không cho tôi kết nạp đoàn và tất nhiên họ thành công.

Tôi khóc rất nhiều, khi ngẩng mặt lên thấy xung quanh mình là những gương mặt hả hê, số còn lại là người tử tế song chẳng ai dám bênh mình. Và tự nhiên tôi thấy cả hai gương mặt đó đều đáng ghét như nhau. Khi đó, tôi chợt nhận ra sự đáng ghét của mặt trái đời sống và đã viết truyện ngắn Mặt nạ. Sau này mỗi khi có chuyện xảy ra, tôi lại đeo chiếc mặt nạ vô cảm ấy. Từ đó, tôi không bao giờ biết khóc trước sự tàn nhẫn đến với mình.

Khi bạn bè cùng khóa đi học nước ngoài hết chỉ có mình ở lại, tôi đã học như một thằng khùng. Tôi tự thề là sẽ lập ra một dàn nhạc toàn những người đi học nước ngoài, mình tốt nghiệp trung cấp chính quy, chỉ huy. Và tôi thành lập ban nhạc Mùa Thu như thế. Một số người du học về, đến nói với các nghệ sĩ trong dàn nhạc của tôi: "Tại sao các anh bằng đỏ, bằng xanh mà lại để một thằng vô học như thế chỉ huy". Mọi người phẫn nộ, nhưng tôi chỉ nói giản dị: "Con người đổi thay dễ lắm, tôi sẽ chứng minh cho các anh thấy chỉ ba hôm nữa anh ta sẽ nói khác".

Một hôm, tôi tới gặp người đó và nói: "Anh có thích đánh trong dàn nhạc Mùa Thu của tôi không?", anh ta trả lời: "Ôi, thích quá chứ, đánh dàn nhạc của Phú Quang, mình rất vinh dự". Tôi bảo nếu thích thì anh đến làm với tôi. Hôm sau khi anh ta xuất hiện, mọi người quay sang hỏi, anh ấy bảo: "Mình thích đánh nhạc Phú Quang".

Thực ra ngày đó ai tham gia dàn nhạc Mùa Thu không chỉ được chơi nhạc mà còn hưởng thù lao rất cao. Tôi nhớ ngày đó, lương thực tập của tôi sau khi ra trường một thời gian chỉ 40 đồng, nhưng đi chỉ huy 5 bài của dàn nhạc Mùa Thu và phối khí mỗi buổi đã được 100 đồng.

Khi đã có vài huy chương vàng quốc gia, tôi làm đơn xin vào Hội nhạc sĩ. Các ông ở hội, tôi từng phối nhạc hầu khắp cho họ rồi nên tôi nghĩ rằng, việc mình vào hội chỉ cần 2 tác phẩm được công nhận và 3 người giới thiệu là được. Lúc đó, tôi đã có cả chục tác phẩm được công nhận và nghĩ nếu cần, cả trăm người giới thiệu chắc mình có rồi. Nhưng khi tôi đến Hội nhạc sĩ, chủ tịch hội nói rằng tôi phải học thêm cái này, cái nọ.

Tôi chỉ cười và trả lời: "Em cảm ơn anh, nhưng em là người không có thói quen đến một bữa ăn mà người ta không mời mình". Đến 10 năm sau, ban chấp hành mời tôi lên, họ bảo: "Thôi cậu vào đi", khi đó tôi mới thành nhạc sĩ.

Trong cuộc đời đã gặp nhiều chuyện như vậy nên tôi rất thản nhiên.

Đến bây giờ anh có phải đeo mặt nạ nữa hay thôi?

Thái độ của tôi luôn bình thản. Đến 50 tuổi, tôi nghĩ cái được - mất trong cuộc đời không như người ta nghĩ đâu. Tôi thích đọc sách của các tác giả phương Đông, triết lý đạo phật, cõi này chỉ là cõi tạm. Nghĩ vậy thì mình sẽ sống khác đấy. Con người đừng vật vã theo đuổi tiền tài, danh tiếng làm gì. Giao hưởng thơ Cõi người, tôi có đưa vào đó một ý: biết thế nào là hạnh phúc, biết thế nào là không hạnh phúc.

Một ông giám đốc sản xuất của Pháp định làm phim tài liệu trên nền nhạc giao hưởng của tôi với 3 chủ đề: Một là có đấng tối cao nào đấy biết hết mọi thứ; hai cái còn lại một bên là cái thiện, một bên là cái ác. Trong cuộc chiến đấu giữa thiện và ác, có lúc cái ác thắng tếh và nó có thể đắc chí, vênh vang nhưng cuối cùng theo quy luật cuộc sống, cái thiện sẽ chiến thắng. Nhưng tôi có thêm một ý là ngay cả khi cái thiện chiến thắng, ngày đó cũng chẳng có ý nghĩa nữa. Như vậy, nếu hiểu được chuyện đời, người ta sẽ thấy bình yên lắm.


Bây giờ cái anh muốn làm nhất là gì?

Tôi còn nhiều ý tưởng muốn làm, nhưng nếu phải dừng lại thì tôi chẳng có gì ân hận, vì đã sống hết mình rồi và cũng không có gì xấu hổ về đời sống của mình. Sống nghênh ngang như tôi mà vẫn yên ổn, tôi nghĩ là đã thành công lắm rồi.

Phụ nữ là phần bù lại cho cuộc sống của tôi

Một người luôn tự tại và cả ngông nghênh như anh đã bao giờ biết ơn người khác, bởi vì có họ mà anh mới thành người như hôm nay?

Là mẹ, mẹ đã dạy tôi triết lý sống ở đời. Mẹ không học cao nhưng rất thích văn thơ, có thể đọc làu làu Truyện Kiều, Phạm Công Cúc Hoa, Lục Vân Tiên... và dạy tôi toàn bằng thơ Đoàn Thị ĐIểm, Hồ Xuân Hương... Bao giờ mẹ cũng đọc lên một câu thơ đúng lúc cần phải dạy tôi chuyện gì đấy.

Mẹ tôi hay lắm. Năm 14 tuổi khi tiễn các bạn đi du học, tôi đau khổ kinh khủng. Đêm xuống, tôi lén lấy chìa khóa nhà, mở cửa đi lang thang. Đêm đó hơn một lần tôi muốn nhảy vào đoàn tàu đi qua phố Khâm Thiên. Hôm sau tôi chán, không buồn thức dậy ăn cơm. Mẹ biết chuyện nên sau khi mọi người ăn xong và đi làm hết, bà lên phòng tôi, ngồi xuống bên cạnh.

Bà chỉ nói một câu thôi nhưng làm tôi thức tỉnh: "Mợ (mẹ) biết tất cả những chuyện xảy đến với con nhưng con đừng hy vọng mợ sẽ khuyên nhủ hay dỗ dành con. Mợ chỉ muốn hỏi con rằng: Con có bao giờ nghĩ, sự thông minh của con cũng đủ đáng ghét trong mắt những kẻ ganh tỵ hay không". Nghe mẹ nói xong, tôi ngồi dậy ăn cơm như một thằng chết đói. Cũng từ đó, không bao giờ có gì có thể làm tôi đau khổ hay gục ngã được nữa.

Khi tôi ngoài 30 thì mẹ mất, lúc đó tôi đang ở Sài Gòn, còn bà vẫn ở Hà Nội. Không cạnh mẹ những ngày cuối cùng là nỗi ân hận lớn nhất của tôi. Năm đó tôi về Hà Nội tới chục lần, nhưng những ngày cuối cùng tôi đã không có mặt, chỉ đến kịp đám tang.

Ngoài mẹ, những người phụ nữ đã đến và đi trong cuộc đời anh có ý nghĩa ra sao?

Có nhiều người không như tưởng tượng của mình, nhưng họ đều là những người tôi rất trân trọng và tôi nghĩ mình cũng nhận được sự trân trọng từ họ. Tôi đã bị khủng hoảng niềm tin từ rất sớm, nhưng những người phụ nữ là sự bù đắp cho cuộc đời tôi.

Có mối quan hệ nào mà anh thấy rằng đáng tiếc?

Cũng có. Ngày xưa có một người đã bỏ đi rất xa mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ trở về nữa. 13 chuyện bình thường là tôi viết cho người con gái đó. Sau này đời sống cuốn đi mọi thứ, song tôi không bao giờ trách những người đàn bà đã đi qua cuộc đời mình vì muốn hay không muốn, họ cũng dành cho mình tình yêu chân thực, họ không đến với mình vì một cái gì đó.

Từ thâm tâm mình, tôi nghĩ họ không có gì phải ân hận, vì tôi cũng đã đối xử hết mình với họ.

Người phụ nữ hiện tại có đủ là bến đỗ bình yên cho phần đời còn lại của anh?

Tôi nghĩ người phụ nữ hiện tại của mình là ổn. Cô ấy là người biết cảm thông. Tôi đã nói yêu nghệ sĩ khó lắm, trái tính trái nết và nhiều lúc dở hơi. Yêu người nghệ sĩ đòi hỏi người phụ nữ phải bao dung nhiều hơn. Bởi nếu không cảm thông sẽ không yêu được, nếu không yêu thì không thể lấy làm vợ được. Còn việc sẽ sống với nhau bao lâu, có ở với nhau tới đầu hói răng giả không, quả thật tôi chẳng có thời gian nghĩ đến.

Cô ấy là fan ruột của anh?

Cô ấy thích nhạc của tôi thôi. Nhưng nếu tính các cô thích nhạc Phú Quang thì nhiều lắm. Người thích mình thì ít chứ thích nhạc thì đầy (cười).

Tôi thường nói quá lên những điểm xấu của mình để nếu họ chịu đựng được thì ở lại, không thì thôi. Tôi vốn không thích giả vờ tô vẽ về mình để ai đó phải vỡ mộng. Với lại vợ chồng là duyên số mà, và tôi cũng không phải là Trần Đăng Khoa để chọn người thích hay không thích thơ mình.

 Phú Quang và người vợ hiện tại
Phú Quang và người vợ hiện tại


Anh đã mất bao lâu để lại tìm thấy hạnh phúc lần này?

Thực ra trước khi đến với cô ấy, tôi từng nghĩ không bao giờ đến với ai nữa. Nhưng chắc là số phận nên hai người cứ xích lại với nhau dần dần.

Hỏi anh một câu cuối cùng chẳng liên quan đến những điều đã chia sẻ ở trên: một người như anh, bây giờ có gì phải nói dối nữa không?

Trong đời tôi chẳng mấy khi phải nói dối, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải nói dối về việc đi uống rượu. Tôi là người uống rất được và ngày nào cũng có vài lời mời tới những cuộc nhậu. Tôi không sợ bệnh, chẳng sợ say, chỉ sợ uống mà không say được, cứ thấy những tiếng cười xung quanh mình nhạt thếch. Tôi sợ điều ấy nên rất ngại khi được mời đi uống rượu, và luôn phải cáo từ: "Tôi đang say quá".

(Theo Mốt& Cuộc sống)

Câu nói trên, ta thy gm có hai vế đi nhau. “Giang sơn còn di đi” đi li vi “tính nết thì khó di”. Vế đu, nói v s vô thường thay đi ca nhng hin tượng ngoi cnh. Vế sau, mt phn nói lên cái tính bên trong và đng thi cũng din t cái nết hin tướng bên ngoài. Năm ch giang sơn còn di đi, thì quá rõ nghĩa, ai cũng có th hiu được hết. Ðiu này, khi phi lun bàn thêm. Còn năm ch “tính nết thì khó di”, thiết nghĩ, chúng ta cũng cn nên tìm hiu k hơn.

Trước tiên, chúng ta cn minh đnh rõ v ch tính. Ch tính nói đây, xin ch vi lm nhn là tính th hay bn th hng hu ca chúng sanh. Nếu hiu ch tính đó là sai. Mà ch tính này c nhân mun ám ch là cái tính do s huân tp lâu ngày thành mt thói quen. Như có người nói tính ca tôi sao hay nóng ny quá! Vy thì tính nóng ny này do đâu mà có? Có phi là do huân tp nhng môi trường sng chung quanh mà to nên không? Hay chính do con người huân tp lâu ngày thành thói quen, ri chính thói quen đó người ta gi là tính. Tính này còn có nhng tên gi khác như: tp khí, chng t, phin não và nghip.

Nếu phân tích rõ hơn, ta thy tính này trong kinh thường nêu có hai loi: bn hu và tân huân. Bn hu là nhng th chng t có sn t vô th. Chúng được huân tp hình thành trong kho tàng thc lâu đi. Như nhng th ht ging phin não: tham, sân, si, mn, nghi v.v… Ðây là nhng th tp khí tht khó tr khó đon. Nói khó thôi, ch không phi là không đon tr được. Còn nhng th tân huân thành tính hin đi này, thì d tr b hơn. Như nhng tt tính: hút thuc lá, xì ke ma túy, c bc, rượu chè, ca hát, nói nhiu v.v… Nhng th này vì mi huân tp thành tính nết thói quen, nhưng nếu ta cương quyết thì cũng có th tr b được. Vì nhng th này nó mi huân vào thành thói quen cn ct, ging như nhng r bàng ăn trên mt đt vy.

Như vy, nói tu tc là chuyn đi cái tt tính hay tp khí xu ác này. Nếu tính hay tp khí này mà không chuyn đi được, thì th hi chúng ta tu hành đ làm gì? Nên nói, tu là chuyn nghip. Nếu nghip không chuyn được thì làm sao thành Pht tác T? Nh sc huân tu già dn miên mt ca chúng ta, nên mi chuyn đi t nhng tính xu tr thành nhng tính tt thánh thin.

Tuy nhiên, nói tính nết khó di, đây là c nhân mun nói đến nhng con người c chp và không biết tu nim. H là hng người mang nng thành kiến bo th. Nhng gì h suy nghĩ, nói năng hay hành đng, dù rng nhng điu đó sai trái có hi cho bn thân, gia đình và xã hi, nhưng h vn c chp quyết đnh không t b. Cho nên người ta gi hng người này tính nào tt ny là thế. Ðó là do h bo th c chp tr thành con người mang nng kiến th mà thôi. Ch không phi cái tt tính đó không thay đi được. Nói khó di là đi vi hng người này. Ngược li, đi vi nhng người cu tiến khéo biết ci thin chuyn đi thì không th nói như thế. Cho nên, li nói này không th hiu mt chiu c đnh được.

Ðã nói đến tính, tt nhiên là có tính tt và tính xu. Nói cách khác trong kho A li da thc ca mi người chúng ta đu có sn hai loi ht ging thin và ác. Người tu hành, Pht T dy chúng ta là nên tiêu dit nhng ht ging ác. Nói theo tinh thn ca giáo nghĩa Ði tha thì phi nói là chuyn hóa. Chúng ta nên chuyn hóa nhng ht ging ác thành nhng ht ging thin. Ðng thi nên nuôi dưỡng và phát trin nhng ht ging lành. Nếu người nào tu cao khá hơn thì, chúng ta nên chuyn hóa c hai. Nghĩa là không còn tính d và cũng không còn tính lành. Lành và d là hai phm trù đi nghch vi nhau. Không còn thy có hai ( nh biên ), tt nhiên là ta đã vượt ra ngoài phm trù đi đãi nh nguyên. Nếu hành gi nào nhn và sng được vi th tính viên minh này, thì gi người đó là người ng đo hay chng đo vy.

Nói tóm li, tính và nết, ta có th sa đi được. Vì nó không có mt thc th c đnh. Mt khi đã sa đi tính ri, tt nhiên cái nết cũng theo đó mà được trang nghiêm tt đp theo. Vì cái nết nó h thuc vào cái tính. Nết thì hin ra hình dáng bên ngoài. Ði vi phái n người ta rt chú trng đến cái nết. Người có thái đ c ch đúng đng, nói năng l đ đàng hoàng, thì người ta cho rng người đó có nết na đoan trang thùy m d thương. Ngược li, người con gái không thùy m đoan trang đúng đn đàng hoàng, thì người ta cho là th đ con gái hư thân mt nết.

Như vy, tính nết ta có th sa được. Như trước kia người đó có tính lao chao lóc chóc, ngi đng không yên, luôn luôn tro c, nay biết tu hành sa đi li tâm tính hin hòa đim đm và thân không còn dao đng tro c như xưa. Như vy, t tính nết xu sa đi thành tính nết tt. Cũng con người đó, ngày xưa hung d ác đc ai trông thy cũng ghê tm ghét s, nhưng khi sa đi li thành tính tình hin hòa không còn hung d na. By gi ai trông thy h cũng sanh tâm cm tình thương mến. Thế thì, ti sao nói tính nết khó di? Khó di là đi vi nhng hng người bo th c chp không biết ci thin. Ch đi vi nhng người biết tu hành ci thin thì làm sao nói khó di cho được? Thế nên, câu nói đó chúng ta không nên hiu c đnh mt chiu. Nếu như không chuyn đi được thì k xu phi xu hoài, h không bao gi tr nên con người hoàn thin. Nhưng đi đâu phi ai cũng như thế mãi. Phóng h đ đao lp đa thành Pht kia mà! Bng chng như chư Pht T và các v B tát. Nếu các Ngài không chuyn hóa nhng vô minh phin não, thì sao các Ngài thành Pht tác T? Ch cn chúng ta có ý chí cương quyết là không có gì mà không sa đi được. Vì tính đó phi nói ngược li là hay di đi vô thường vy.
(Theo http://www.phattu.com)